Socail

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Anh bật khóc và hối hận vô cùng khi biết vợ buồn

 Thành chẳng thể ngờ nổi vì một lần không nghe điện thoại của vợ mà đến cơ sự này. Anh hối hận vô, đau khổ vô cùng.

Lấy vợ hơn chục năm nay, nhưng chẳng mấy khi Thành ở nhà với vợ. Hết giờ làm ở cơ quan là anh lại chơi bời nhậu nhẹt với bạn bè thâu đêm, nhiều khi về nhà trong tình trạng say khướt khiến Hiền (vợ thành) phải khổ sợ vì anh. Lấy được một cô vợ đảm, ngoan hiền như thế mà Thành chẳng biết quý trọng hay quan tâm gì đến vợ. Lúc nào anh cũng cho mình cái quyền tự do, còn vợ muốn làm gì cũng cần thông qua anh mới được làm.


Vẫn như mọi ngày cuối tuần, Thành đi tụ tập với bạn bè. Hôm đấy lại là ngày giỗ bố vợ, Hiền đã nhắc trước Thành chiều hôm đấy sang ngoại ăn giỗ. Mẹ cô rất coi trọng chuyện này, thiếu Thành kiểu gì bà cũng dò xét, rồi trách móc vợ chồng cô không nhớ đến ngày mất của bố mình.
Cả buổi chiều làm cơm cúng cùng mẹ, Hiền sốt ruột đợi mãi không thấy chồng đâu. Đến bữa ăn, cả nhà hơn chục người đợi cơm Thành cũng không thấy đâu. Về sau cô phải mượn lý do công việc để cáo lỗi với mẹ và mọi người. Tối hôm đấy mẹ Hiền giận ra mặt, bà không chấp nhận lý do mà con gái đưa ra.

Về nhà lòng Hiền buồn rười rượi, cô ngồi chờ đến 11h đêm cũng không thấy chồng về. Lo lắng và cũng nóng lòng muốn gặp chồng, Hiền gọi điện cho Thành. Gọi cả chục cuộc Thành cũng không bắt máy, nhắn tin anh cũng không trả lời. Tức quá, Hiền gọi hỏi anh bạn thân của chồng, thì biết chồng đang vui vẻ trong bar. Uất quá, Hiền vội phi xe đến đó dù trời đang mưa rầm sương mù khá dày
Đi đến ngã ba, mưa nặng hạt hơn khiến cô khó nhìn đường vì mắt cận. Vừa định rẽ thì chiếc ô tô ở đâu lao ra với tốc độ cao đâm sầm lấy Hiền. Cô ngã gục ngay xuống đường máu me be bét. Trong phút giây đối diện với tử thần ấy, Hiền cô lấy điện thoại trong túi áo gọi cho chồng đến cứu. Cô gọi 1 cuộc, 2 cuộc….và đến cuộc thứ 3 chồng vẫn không chịu bắt máy. Tiếng nhạc chờ của chồng làm Hiền đau xé lòng, máu cô chảy xuống đường hòa theo giọt nước mưa cũng không làm cô cảm thấy đau đớn bằng việc chồng thờ ơ, cố tình không nghe máy của mình. Hiền ngất đi và chẳng biết gì nữa.
Trong bar vui vẻ, cậu bạn thân có nói với Thành rằng Hiền tìm anh. Thành vô tư nói “mặc kệ cô ta” với cậu bạn đó. Thấy vợ gọi, anh cố tình để im lặng trước mặt mà ngồi ôm ấp mấy em chân dài ở đó. 3 giờ sáng Thành mới rời khỏi đó trong tình trạng say khướt. Cậu bạn thân dìu anh về nhà ngủ, sáng hôm sau tỉnh dậy anh thấy nhà vắng tanh không một bóng người.
Bực mình về chuyện này, Thành gọi điện trách mắng vợ. Nhưng anh gọi mãi chỉ có tiếng tút tút đáp lại. Lát sau, mẹ vợ anh vội vã từ taxi xuống vào trong nhà lấy quần áo của vợ. Thấy vậy, Thành vội chặn mẹ lại hỏi bà đang làm gì kỳ quặc như vậy?
mẹ đột nhiên tới đây lấy đồ của vợ con đi đâu vậy? Cô ấy trốn sang nhà mẹ ở rồi sao? Cô ta không coi chồng ra gì nữa rồi.
Mẹ vợ nghe xong liền tát cho Thành một cái đau điếng, rồi tổng sỉ vả cho anh một trận tơi bời. Bà nói như khóc, khiến Thành mãi mới nghe ra được điều gì?
- Đồ mất nết. Mày có biết vì mày, vì sự vô tâm, hư hỏng của mày mà con Hiền….nó đã…mất rồi không? Tất cả là tại anh hết, tại anh hết. Anh hãy trả con gái cho tôi?
Mẹ…mẹ nói sao cơ ạ? Vợ con mất gì à, cô ấy bị cướp ạ.
- Nó mất vì tai nạn giao thông đêm qua khi đi tìm anh. Anh hài lòng chưa?
Thành ngã khụy xuống đất trước hung tin này. Tối qua vợ anh gọi mấy chục cuộc, anh cũng không thèm nghe. Tin nhắn vợ gửi anh chưa đọc, vội mở ra Thành bật khóc trước những dòng tin quan tâm, bảo Thành về nhà. Anh vội vã lấy xe phi thẳng đến bệnh viện.
Vào đấy nhìn vợ đã đắp khăn trắng lên mặt Thành xót xa bao nhiêu. Bàn tay run run của anh vén tấm khăn đó ra, nhìn mặt vợ đầy máu và khóe mắt vẫn còn ướt anh biết vợ đã khóc và thất vọng thế nào khi Thành không nghe điện.
Ôm vợ vào lòng Thành gào khóc như bị người ta cướp mất đồ. Vợ anh ra đi vì sự vô tâm của anh thế này sao? Có đáng không vợ, nếu người đáng trách, đáng phạt nhất phải là anh mới đúng chứ? Sao ông trời lại bắt vợ phải ra đi thế này.
Sau ngày lo tang lễ cho vợ xong, Thành giam mình vào phòng. Mở ngăn kéo ra thấy cuốn nhật ký của vợ. Anh bật khóc và hối hận vô cùng khi biết vợ buồn và cô đơn thế nào vì bị anh bỏ rơi thờ ơ. Anh đã sai, sai thật rồi, nhưng làm thế nào để anh sửa sai lại đây.
Có lẽ đây là vết thương, bài học lớn lao trong đời anh. Cả cuộc đời này anh sẽ không thể tha thứ cho mình được, anh sẽ dày vò bản thân bởi cô đơn và nỗi đau bởi đến khi nhận ra sai lầm thì mọi thứ đã quá muộn rồi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét